020 Để Hiểu Thấu Hành Đúng Pháp Hộ Niệm – Phật Dạy Tất Cả Đều Do Tâm Tạo? Cư Sĩ Diệu Âm

Share on facebook
Share on twitter

Để Hiểu Thấu Hành Đúng Pháp Hộ-Niệm

(Tọa đàm 20)

 

Lão Cư Sĩ Diệu Âm Minh-Trị giảng lần thứ 2

Tại Niệm Phật Đường A-Di-Đà Brisbane Úc Châu (2017-2018)

 

 

Nam Mô A-Di-Đà Phật.

Hôm nay chúng ta giảng tới vấn đề thứ 11. Trang 15.

Phật dạy tất cả đều do tâm tạo, Pháp Hộ-Niệm thực thi cụ thể và chính xác lý đạo này, xin giải thích rõ ràng.

Đây là vấn đề đã được minh định cụ thể, không úp mở. Tất cả những cảnh gì đến với mình trong tương lai là đều do chính tâm của mình quyết định lấy. Không ngờ mình đi thành Phật cũng do tự tâm mình quyết định lấy, mình xuống địa ngục cũng là do tâm mình quyết định, mình lảng vảng bên khu nhà để biến thành con gà con heo gì đó cũng do tâm mình quyết định. Tu hành một đời mà sau cùng mình bị gặp khó khăn, không được thành tựu gì cả cũng do chính tâm mình quyết định. Chúng ta quyết lòng niệm Phật, trước sau vẫn giữ nguyên ý niệm này, khi xả bỏ báo thân mình cũng quyết lòng niệm Phật cầu vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc thì mình trở về Tây-Phương Cực-Lạc viên mãn thành tựu đường tu.

Xin chư vị cần hiểu thật rõ vấn đề này, là tất cả đều do chính cái tâm của mình định đoạt tương lai của mình. Sự định đoạt có tính quyết định ngay ở trong giây phút liệng cái báo thân này để lượm cái báo thân khác. Nếu trong giây phút đó ta quyết lòng buông cái báo thân này ra cầu sanh về Tây-Phương Cực-Lạc, thì cái thân phàm phu nhơ bẩn này sẽ tan hoại trong một vài ngày không còn vướng bận đến ta nữa, ta an nhiên theo A-Di-Đà Phật trở về Tây-Phương Cực-Lạc thọ lấy cái thân Thanh-Hư Vô-Cực, một cái thân Kim-Cang Bất-Hoại của Bồ-Tát. Tất cả đều do chính cái tâm của mình quyết định lấy. Đây là đạo lý của Phật dạy.

Nhiều đời nhiều kiếp qua, chúng ta đã sống trong mê mờ không biết đạo lý duy tâm. Vì không biết được lý đạo này nên đường tu hành có quá nhiều sơ suất, thường tham chấp thế gian, tham sân si mạn… những thứ đó cứ quyện lấy cái tâm, thành ra cái tâm trở thành kẻ nô lệ cho cái thân thịt, khi rời cái thân thịt này thì nhập vào cái thân thịt khác, thân bàng sanh, thân ngạ quỉ, thân địa ngục… Tất cả những cảnh giới sướng hay khổ đều do chính mình chiêu cảm lấy. Hiểu rõ đạo lý này, ta mới thấy Pháp Hộ-Niệm hướng dẫn thực hiện chánh pháp một cách cụ thể, vững vàng, hãy chủ động chọn lấy tương lai của mình, một khi liệng cái báo thân làm người khổ cực này hãy mạnh dạn lượm một cái báo thân ngon lành sung sướng hơn một chút, đừng lượm cái thân bốn chân hai sừng làm chi mà cực khổ thêm phần khổ cực, ngu muội chồng thêm ngu muội!… Tất cả đều do chính mình chọn lấy mà thôi. Mỗi đêm chúng ta nói thêm một chút đạo lý giải thoát, hi vọng mọi người từ từ ngộ ra, ngộ dần ngộ dần. Nhiều tiểu ngộ sẽ thành đại ngộ. Cố gắng ngộ ra đi nhé.

Đáp án (a): Ý niệm cuối cùng quyết định đời kiếp tương lai. Ví dụ: sân giận đọa địa ngục, tham lam đọa ngạ quỉ, ngu si đọa bàng sanh. Vậy thì khi lâm chung nếu người bệnh quyết niệm Phật cầu vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc thì được vãng sanh.

Đúng không chư vị? – (Đúng). Đúng quá rồi phải không. Cái ý niệm cuối cùng của mình quyết định đời kiếp tương lai. Khi xả bỏ báo thân mình nghĩ thân gái hồi giờ chăm sóc cẩn thận, trang điểm đẹp quá thì nỡ nào đành lòng bỏ đi. Vì quá tiếc nuối cái thân nên cứ bám sát theo cái thân không nỡ lìa xa. Cái thân bỏ trong hòm, mình cứ lảng vảng lảng vảng bên cạnh cái hòm, thấy con cái khóc mình cũng khóc theo!… Đầu óc hồ đồ hỗn loạn cứ thương tiếc cái thân không nỡ rời mà kẹt trong thân-trung-ấm!… Như vậy rõ ràng do mình tham tiếc cái xác thân mà bị nạn chứ có ai bắt mình bị nạn đâu.

Lúc chết mà nghĩ đến đứa con út chưa thành thân, còn nhớ đến đứa cháu không có người chăm sóc, nếu mình chết thì ai bảo bọc chúng đây… Nhớ đứa con thì khi chết rồi linh hồn cứ vất vưởng bám theo mãi đứa con, thương đứa cháu thì đứa cháu đi đâu mình cũng đi theo để bảo vệ, tưởng vậy là giúp ích cho con cháu, nhưng thực ra vô tình làm cho chúng nó sợ muốn xỉu luôn, sợ đến thất đởm kinh hồn!… Hiện ra một vài lần thì chúng có thể làm thinh, nhưng hiện ra nhiều lần coi chừng biến chúng thành người bất hiếu bất nghĩa bằng cách mời thầy bùa tới đánh tả tơi đấy nhé!…

Xin thưa với chư vị, thực ra chính do cái tâm của mình tạo nên cảnh tượng thương tâm!… Khi ra đi mà tham luyến trần đời thì mình chịu nạn. Khi xả bỏ báo thân mà luyến lưu con cháu thì mình chịu nạn. Lúc chết mà tham tiếc gia tài coi chừng thành một loài gì đó rất đáng thương trong tương lai vậy!…

Phật dạy, tham lam biến thành loài ngạ quỉ. Như vậy vì tham tiếc căn nhà mà khi chết không đầu thai chuyển thế được, cứ lảng vảng chung quanh bám lấy căn nhà, bám riết căn nhà nên không ai dám ở nữa… Căn nhà đáng bạc triệu đô-la bây giờ con cháu mời bán vài chục ngàn mà không ai để mắt tới. Thật thua lỗ quá lớn!… Chính vì thế, xin mọi người cùng ngộ ra chút đạo đi, phải mạnh dạn buông ra. Khi lâm chung phải buông ra để thoát nạn nhé chư vị.

Người đã niệm Phật mà sợ bệnh thì quá dở!… Người tu hành khi bị chút bệnh mà lo âu sầu muộn, thì dù có tu lâu năm đi nữa cũng không hiểu đạo gì nhiều!… Người có nguyện vãng sanh, nhưng khi bệnh đến mà than lên thở xuống, thì có tiếng là nguyện vãng sanh, nhưng không phải tu đường vãng sanh đâu!… Xin thưa với chư vị, một lúc mỗi người chỉ có một báo thân thôi, muốn vãng sanh thì phải trông cho cái thân này sớm mãn hạn để mình sớm được vãng sanh chứ, còn bám giữ cái thân thì làm sao mình vãng sanh để thọ lấy báo thân của Bồ-Tát được. Chư vị có nhớ truyện Tề Thiên Đại Thánh không? Tề Thiên có thể cõng cả quả núi chạy được, nhưng lại mang cái nhục thân của Ngài Tam Tạng thì mang không nổi. Ý nghĩa là cái thân nghiệp báo nó nặng hơn núi Tu-Di. Phật dạy cái nghiệp của chúng ta nặng hơn núi Tu-Di. Cái nghiệp nó nằm ở đâu vậy? Nó nằm ở trong thân xác này, nó ứng hiện trong cái cục thịt này. Như vậy cái thân nghiệp này nó nặng hơn núi Tu-Di thì làm sao mình mang đi cho nổi. Chính vì vậy, muốn vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc thì chư vị phải liệng cái thân này xuống chứ. Nếu ta là Bồ-Tát thì thân này ta muốn liệng lúc cũng được, nhưng ta không phải là Bồ-Tát, mà là phàm phu thì phải đợi cho lúc thân này mãn hạn ta mới liệng được. Vậy thì người muốn vãng sanh, khi có một căn bệnh ngặt nghèo đến nó báo hiệu thân ta sắp mãn hạn, thì tại sao ta không vui mà lại buồn?

Cho nên, người niệm Phật khi gặp bệnh mà buồn phiền lo sợ thì dở lắm!… Quá dở, quá dở!… Phải vui vẻ lên, phải vững vàng lên mới được. Người niệm Phật đúng pháp thì càng ngày tâm càng vững, vững vàng lên để đến lúc bác sĩ báo rằng mình bị bệnh ung thư, người thế gian buồn sao buồn kệ họ, còn ta thì cứ vui vẻ lên. Vì sao vậy? Vì ta biết được cái tin ta sắp sửa được về Tây-Phương Cực-Lạc rồi. Tâm trí vững vàng như tường đồng vách sắt, có như vậy chúng ta mới vãng sanh được. Còn bây giờ ngày nào cũng nguyện sanh, nhưng cái tâm chúng ta không chịu nguyện thì có ích lợi gì đâu. Miệng nói vãng sanh leo lẻo, còn tâm lại sợ bệnh, sợ chết thì thật là uổng phí công sức tu hành, sau cùng bị mất phần vãng sanh xin đừng đổ thừa cho ban hộ niệm. Phải nhớ cho, ban hộ niệm không có năng lực gì để quyết định sự vãng sanh của mình đâu. Họ chỉ là những người tới khuyến tấn:

Chị ơi! Chị buông cái thân phàm này xuống để đi vãng sanh nhé…

Nhưng chị không chịu buông, thôi đành chịu thua!…

Bác ơi! Bác buông cái nhà ra đi nhé…

Nhưng Bác cứ bám chặt cái nhà, thôi đành chịu thua!…

Cái tâm mình chấp ở đâu mình dính chặt vào chỗ đó. Phật dạy tất cả đều do tâm tạo. Như vậy rõ ràng nếu tâm mình chấp vào cõi Tây-Phương Cực-Lạc, tâm mình chấp mãi vào câu A-Di-Đà Phật thì lúc cuối cùng mình sẽ niệm được câu Phật hiệu cầu vãng sanh, nhất định mình được vãng sanh. Được vãng sanh hay không nằm tại tâm mình, đúng không chư vị? Phải vững vàng lên nhé.

Đáp án (b): Người niệm Phật có tâm nguyện cầu hết bệnh thì sẽ được hết bệnh.

Đúng không? – (Sai!). Tất cả đều do tâm tạo mà?… Tâm mình muốn hết bệnh, tại sao mình cầu hết bệnh mà không hết bệnh? Xin hỏi, có ai giải thích giùm chỗ này không? Người bệnh có tâm nguyện niệm Phật cầu hết bệnh, thì với đạo lý Phật dạy, tất cả đều do tâm mình tạo ra, như vậy người niệm Phật có tâm cầu hết bệnh thì sẽ được hết bệnh chứ, đúng không?… Sai!… Tại sao sai? Tại vì bệnh là quả báo từ nghiệp chướng. Nghiệp chướng là nhân, bệnh khổ là quả. Tất cả không ngoài Nhân-Duyên-Quả Báo. Người niệm Phật cầu hết bệnh thì đem cả một đại pháp của Phật cứu độ chúng sanh, cứu độ chính ta thoát vòng sanh tử đọa lạc, bây giờ mình lại đem pháp đó vùi dập vào trong cái thân vật chất nhơ bẩn vô thường này. Tu hành chỉ nhắm vào cái túi thịt này thì nhất định không thể vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc được. Tâm cầu hết bệnh là tâm tham sống sợ chết, đây là cái tâm đọa lạc chứ không phải cái tâm giải thoát. Có tâm đọa lạc thì phải theo cái thân xác này chịu đọa lạc vậy thôi.

Người tu hành phải biết cái thân mệnh này là vô thường giả tạm. Thân vô thường giả tạm thì nó phải theo định luật vô thường mà đi. Bệnh khổ là do nghiệp chướng, đó là vấn đề nhân quả. Không ai có thể phá luật nhân quả được. Vậy thì hãy nên lợi dụng cái thân này để tìm đường giải thoát, chứ không phải tu hành để phục vụ cho cái thân này. Tâm niệm Phật cầu vãng sanh thì tâm này không theo sự vô thường nữa, mà theo tâm nguyện vãng sanh để vãng sanh thành Phật. Cần phải hiểu cho đúng lý đạo duy-tâm mới được.

Cái tâm thuộc về thể Tánh, cái thân thuộc về thể Tướng. Lấy thể Tánh ứng dụng cho thể Tướng là sai lầm lắm vậy!… Thể Tánh thuộc về Tánh-Linh, không thuộc về vật chất. Tánh-Linh chỉ ứng dụng về mặt Tánh-Linh để giải thoát hay đọa lạc, chứ không thể ứng dụng vào vật chất để bảo vệ cho xác thịt trường tồn được. Đừng nên lầm lẫn đạo lý duy tâm mà đem tâm này phục vụ cho thân xác, cầu nguyện cho cái thân này sống 1.000 năm thì sẽ được sống 1.000 năm. Đem cái tâm vô sanh vô diệt mà nô lệ cho thứ vật chất giả tạm thì thật là quá mê muội!…

Có nhiều người thường đi tới chùa cầu xin cho hết nghiệp chướng. Chư vị cứ để ý xem người đó có hết nghiệp chướng không? Không!… Phật dạy làm sao hết nghiệp chướng đây? Ví dụ, không tham lam thì được giàu có, mà con người cứ tham lam nên bị nghèo khó. Như vậy không phải tham tiền thì ta được tiền. Không phải đâu. Phật dạy tham lam đi vào cảnh giới ngạ quỉ. Tham lam là nhân, sinh vào cảnh giới ngạ quỉ là quả. Phải hiểu rõ ràng định luật Nhân-Duyên- Quả Báo. Tại sao một người cũng bình thường như mọi người nhưng làm đâu được đó, tiền bạc tuôn vào như nước? Tại vì trong đời này hoặc nhiều đời kiếp trước người ta biết bố thí tiền tài. Bố thí tiền tài là nhân, được tiền tài là quả. Xin hiểu rõ định luật nhân-quả thì tâm mới an, chúng ta mới vững vàng đường tu hành, đừng cầu nguyện sai lầm nữa.

Phật dạy niệm Phật cầu vãng sanh, chúng ta cứ tha thiết nguyện vãng sanh đi thì ta mới được vãng sanh, còn lo nguyện những thứ khác coi chừng lạc đường. Niệm Phật là Nhân, thành Phật là Quả. Niệm Phật Thành Phật.

Đã hết giờ rồi, xin hẹn ngày mai chúng ta nói tiếp về chuyện này.

A-Di-Đà Phật.

CHƯƠNG 1: TỔNG QUÁT VỀ PHÁP HỘ NIỆM

Mong tất cả chư vị cùng hiểu thấu vấn đề và nhận thức ra rằng, pháp Niệm-Phật thật sự thù thắng, rất hợp với chúng sanh trong thời mạt pháp này. Còn điểm mạnh của pháp Hộ-Niệm là hướng dẫn chúng ta thực hiện pháp Niệm-Phật một cách đầy đủ, cụ thể, chính xác và kịp thời hóa giải những ách nạn, vượt qua chướng ngại để đi về Tây-Phương Cực-Lạc. Xin chư vị cố gắng giữ thật chặt cơ duyên này để vãng sanh thành tựu đạo quả.

– Cư Sĩ Diệu Âm Minh Trị –