Khế Lý – Khế Cơ (Tọa Đàm 44)

Share on facebook
Share on twitter

KHẾ LÝ – KHẾ CƠ

(Tọa Đàm 44)

Nam Mô A-Di-Đà Phật,

Trước khi trả lời câu hỏi của ngày hôm nay, Diệu Âm xin đọc một cái tin mới, tin này vui chứ không có buồn, tin viết như thế này:

A-Di-Đà Phật, xin hoan hỷ báo tin cùng chư vị liên hữu, cư sĩ Diệu Âm Úc Châu, các vị Phật tử. Cụ Bùi Văn Truyện, ở xóm 3, Kim-Chính, Kim-Sơn, Ninh-Bình, Việt Nam, đã được đức A-Di-Đà Phật cùng Bồ-Tát Thánh-Chúng gia trì và đã được vãng sanh Tây Phương Cực Lạc ngày 7/3/2011 với tướng hảo tuyệt vời, da dẻ hồng hào, toàn thân chân tay mềm mại, lạnh toát và hơi nóng phát ra ở đỉnh đầu dưới sự chứng kiến của Sư Cô, ban hộ niệm Hà-Nội, chị Nguyệt đội trưởng. Thay mặt gia đình kính gởi cư sĩ, các ban hộ niệm, chư vị liên hữu đồng tu lời tri ân.

A-Di-Đà Phật,

Minh Đạt.

Anh Minh Đạt là người ở bên cộng hòa Séc, anh đang định tổ chức phái đoàn của Âu Châu qua đây, không biết chừng nào qua? Khi nào qua thì quý vị có thể hỏi anh ta rõ hơn. Anh Đạt này là một trưởng lão của hội Phật giáo ở cộng hòa Séc. Bây giờ anh ta dùng cái nhà của anh để làm Niệm Phật Đường và anh cố gắng cộng tu giống như đạo tràng A-Di-Đà ở đây. Tất cả những bài cộng tu đều gửi qua cho anh hết. Khi gặp anh vào năm ngoái… hay năm kia gì đó. Mới đâymà hai năm rồi. Anh quyết lòng buông hết để niệm Phật. Bây giờ các vị trong hội Phật giáo bên đó cũng áp dụng theo phương thức niệm Phật này. Từ khi bắt đầu áp dụng phương thức hộ niệm, thì đây là người đầu tiên của anh.

Cụ Bùi Văn Truyện là người trong gia đình của anh, hổm nay mình có hồi hướng cầu an. Khi biết được hộ niệm vãng sanh thì Cụ tin tưởng vững vàng và quyết lòng về Tây Phương, không ý kiến gì hết. Bây giờ kết quả là vậy đó. Vì đây là tin vui đầu tiên của anh Đạt, nên cũng hoan hỷ thông báo lên đây, chứ sau đó thì thôi, đâu thông báo nữa làm chi… Nhiều quá!

Có nhiều người tu suốt cả một cuộc đời, đến sau cùng chưa chắc đã hưởng được cái phước phần ra đi mà thân tướng mềm mại, tươi hồng, toàn thân thì lạnh toát, tay chân thì mềm mại mà đỉnh đầu thì ấm. Không dễ gì đâu à! Nói thực với quý vị… Không dễ gì đâu! Ấy thế mà có nhiều người không tin, cứ lo tìm những phương pháp gì thiệt là hay(?), còn con đường mà đức A-Di-Đà Phật tiếp độ vãng sanh về Tây Phương nằm sát bên mình mà không chịu chộp lấy, để sau cùng lại bám lấy lý luận mịt mờ, để đi đến chỗ mờ mờ mịt mịt nào đó, để lại tướng xấu vô cùng! Hễ tướng xấu là cái tiên triệu báo tin cho tương lai vô cùng mờ mịt!

Biết được chuyện này rồi, xin hãy cố gắng tin tưởng cho vững. Chính niềm tin của mình nó hướng dẫn mình đi đúng. Nếu mình tin mập mờ, mình lý luận này, lý luận nọ, những cái lý luận này nó che mất tương lai giải thoát của chính mình vậy!

Mong chư vị gặp được cơ duyên này phải quyết lòng. Nên nhớ rằng, khi mình đã loan báo, phổ biến chương trình hộ niệm ra rộng rãi chính là để mình cứu người, mà cũng chính là để người cứu lại mình. Thực sự, nếu mình không biếtphương pháp hộ niệm thì mình không biết làm sao và làm những gì trong lúc mình xả bỏ báo thân? Mình không biết hộ niệm thì những người chung quanh của mình cũng không biết hộ niệm. Do đó, cứu người thì không biết cách cứu, mà người cứu ta thì cũng không có ai biết làm sao cứu luôn! Cho nên, sau cùng mỗi người tự lực mà đi. Tự lực để chứng đắc, thì xin thưa thực, một vạn người tự lực tìm chưa ra một người chứng đắc, khó lắm!…

Ấy thế mà nương vào đại nguyện của đức A-Di-Đà để hộ niệm cho nhau, dẫn dắt cho nhau, chúng ta từng người từng người vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc. Đây là một cơ hội ngàn vàng đổi không được! Ngàn kiếp tìm không ra! Xin đừng khinh thường chuyện hộ niệm.

Trở lại vấn đề trả lời câu hỏi. Một câu hỏi khác của một vị đồng tu hỏi là:

– Tôi bận bịu quá, nên không dám nhận công cứ có được không?

Câu này nói là bận bịu quá nên không nhận công cứ!… Bây giờ mình có rảnh gì rảnh mà không nhận công cứ thì cũng không ai nói gì mình. Tự nguyện thôi. Ngược lại, mình bận gì bận, nhưng nhận công cứ vẫn được như thường. Vì dù bận gì bận, một ngày mình bận tới hai mươi tiếng đồng hồ, thì ít ra cũng còn được một tiếng để thở, trong lúc một tiếng để thở đó mình cũng có thể cầm cái máy bấm lên bấm… bấm… bấm… mình kiếm được vài trăm câu. Có vài trăm câu để mình ghi vào cái tờ giấy đó. Khi mình treo tờ giấy đó lên tường, mới thấy… À! Tờ giấy này sao mình ghi được mới hai ô à!… Có một ô à!… Vậy thì biết chừng nào mới xong đây? Chưa biết chừng nào xong cái công cứ, thìcon đường vãng sanh của mình về Tây Phương nó còn bấp bênh quá!…

Thấy vậy, thì chính mình phải tự lo cho mình. Cũng giống như đưa ra mấy trường hợp hổm nay mình gặp khi hộ niệmđó. Một người mình nói muốn dẻo nước miếng, năn nỉ mỗi sáng niệm năm chuỗi thôi, trưa năm chuỗi, chiều năm chuỗi thôi. Thế nhưng một tuần sau quay lại, hỏi ra thì biết đã không niệm một câu. Mình năn nỉ niệm Phật là để cứu người đó, chứ đâu phải để cho mình có lợi? Ấy thế mà cứ kèo kè bớt một, thêm hai không chịu niệm. Không chịu niệm thì thôi đành chịu thua! Điều đó thật ra mình chỉ mớm mồi để cho người ta phát cái tâm ra, khi phát tâm ra rồi, mình mới nương theo cái tâm đó mà cứu họ. Vậy mà không chịu niệm, lại còn tuyên bố là tôi đã đau bịnh này mấy chục năm nay rồi, nhưng tôi đâu có chết?!… Đùng một cái, mới có ba ngày, chưa kịp tới lần thứ hai để coi thử như thế nào? Mình còn dự định hù dọa thêm một phen nữa để cho người ta niệm Phật. Nhưng chưa kịp hù dọa lần thứ hai thì đã chết rồi. Đau khổ! Bất ngờ! Đúng là: Dép dưới giường lên giường vội biệt, sống ngày nay há biết ngày mai!…

Vậy thì, chúng ta bây giờ chờ cái gì đây? Không bao giờ có thể chờ được đâu!…

Công cứ này là cho ích lợi của chính chúng ta. Tại sao với một người bịnh như vậy mà tôi vẫn cứ đưa cái công cứcho người ta? Tại vì nhờ công cứ này mà bà Cụ đó niệm Phật, chớ đâu phải đưa cái công cứ đó mà làm tội cho bà ta đâu! Khuyên cho bà ta niệm một ngày niệm năm ngàn nghe. Nếu bà mệt quá, bà niệm chỉ có hai ngàn, hai ngàn thì bà cũng có hai điểm, bà niệm có một ngàn rưỡi thì ít ra bà cũng có được một điểm. Còn không có cái công cứ đó thì cũng niệm, cứ niệm tới… Tưởng là ngon lắm, nhưng thực ra niệm có mấy trăm câu là thấy mệt rồi, là tưởng nhiều lắm rồi! Nó không có cái mức thang để đi. Mà có đi được rồi, thì giống như chiếc xe đã lăn bánh, lăn được rồi thì có trớn để tiếp tục lăn… Lăn đến bờ Giác. Còn không lăn được, thì nó cứ chùi, chùi lần… chùi lần xuống! Giống như trên dòng sông nước chảy, mình phải bơi, mình đi lên thì tự nhiên sẽ lên, còn đứng lại thì sẽ bị lùi xuống. Lùi lại tới chỗ khổ nạn!

Chính vì thế, làm công cứ được thì tốt cho chính mình. Không làm công cứ được thì chính mình có thể dùng phương thức nào khác cũng được. Nhưng thực ra, niệm Phật theo công cứ là vững chắc nhất, an toàn nhất. Khi về nhà, thấy mình cứ niệm niệm niệm, tưởng mình niệm đủ. Nhưng khi dùng đến công cứ, thì mới thấy mình niệm yếu vô cùngyếu! Yếu đến nỗi không thể tưởng tượng được!…

Ngài Ngẫu-Ích Đại Sư nói: Niệm Phật cần sâu, cần thành tâm, chứ không cần nhiều. Nhưng cái tiêu chuẩn của Ngài đưa ra là một ngày niệm ba chục ngàn câu A-Di-Đà Phật. Đây là ít của Ngài đó.

Ấn-Quang Đại Sư nói: Niệm Phật cần phải chí thành chí kính. Buông xả, chí thành, chí kính niệm Phật. Mình tưởng niệm như vậy là đã chí thành chí kính rồi đó!… Chúng ta có biết chăng, tiêu chuẩn của Ngài đưa ra là một ngày niệm năm chục ngàn câu A-Di-Đà Phật đó quý vị ạ! Ngài là một vị đại Tôn-Sư rồi đó! Là vị Bồ-Tát tái lai mà Ngài niệm như vậy đó.

Hòa Thượng Thiện-Đạo đời nhà Đường, Ngài niệm Phật, quý vị biết không? Niệm Phật mà Ngài không dám ngủ, đến nỗi Ngài thức niệm vì sợ không kịp!… Ngài là một vị đại Tổ Sư nghe, Ngài cứ ráng niệm Phật, không ngủ… lâu dần thành quen luôn, suốt 25 năm trường không ngủ đến lúc vãng sanh luôn. Mình làm đâu có được như Ngài! Thực ramình ngủ mà còn ngáp lên ngáp xuống nữa, chứng tỏ rằng công phu của mình dù có gì đi nữa vẫn còn yếu! Vẫn còn yếu như vậy thì sợ rằng khi lâm chung xuống, nghiệp khổ hiện hành, oán thân trái chủ hiện hành, làm cho chúng tavượt qua cái ách nạn đó không được. Ta tu như thế này công phu của ta cũng chưa đáp ứng được những lúc mà ta hành hình, sát hại mạng chúng sanh! Cái nợ này chắc chắn chúng ta phải trả và mối thù này họ không đội trời chung, không dễ gì mà họ buông ra. Nếu mình không có thành tâm, nếu mình không quyết lòng đem công đức càng nhiều càng tốt để hồi hướng cho họ, sợ rằng là họ không đoạn đành tha cho mình, thì lúc đó ban hộ niệm tới, chưa chắc sẽ giúp gì được!…

Cho nên quý vị thấy ông Bùi Văn Truyện này, Ông ngộ ra bao lâu? Khi biết được phương pháp hộ niệm của người cháu đem về, chính tôi đã gặp và hướng dẫn cho người cháu này mà. Ở từ bên Âu Châu ông đi về khuyên một lần thì ông Cụ đã quyết đi liền lập tức. “Quyết đi liền lập tức” và “Đi tà tà” hoàn toàn có giá trị khác nhau. Chúng ta mỗi ngày tới đây tu. Tu mà đi tà tà hoàn toàn khác nhau! Một người nào đó vừa nghe câu A-Di-Đà Phật, vừa nghe pháp môn niệm Phật, quyết lòng đi liền lập tức không chần không chờ nữa, mạnh dạn mà đi, hoàn toàn khác nhau.

– Đây là do “Tín năng siêu xuất chúng ma lộ”.

– Đây là do “Tín năng trưởng dưỡng chư thiện căn”.

– Đây là “Tín tâm thanh tịnh tức sanh thực tướng”.

Mình quyết lòng đi tức là tín tâm mình thanh tịnh. Mình không quyết lòng đi tức là tín tâm tà tà, tín tâm ngờ ngờ vựcvực, nên không tạo được công đức. Không tạo được công đức, thì hỏi rằng chính mình có bị đọa lạc hay không? Người hộ niệm chẳng qua là thương một chút xíu, than một chút xíu, hay là an ủi gia đình một chút xíu, chứ không cách nào người hộ niệm có thể cứu mình được. Mà chính mình phải mở cái tâm lực mạnh mẽ ra, phát tâm mà đi, đi bằng tất cả mọi cách, thì lúc đó ban hộ niệm sẽ hướng dẫn tích cực. Mình có sót chỗ nào người ta hướng dẫn tích cực, người ta hỗ trợ mình tích cực và A-Di-Đà Phật phóng quang gia trì, chư Thiên-Long Hộ-Pháp phóng quang gia trì, chư vị Oan-Gia Trái-Chủ cảm thông mà để cho ông này đi vãng sanh, để cho mình được lợi…

Tất cả đều do chính mình hết chứ không phải là do một người nào khác. Cho nên công cứ niệm Phật ở đây có phát hành, nhưng mà người nào tham gia thì cứ tự quyền tham gia, không tham gia cũng được, không ai bắt buộc cả. Hoàn toàn chỉ có lợi cho mình chứ không có hại. Nhất định. Cũng giống như khi đi học ở trường, không có bài thi thì mình không bao giờ biết được mình học tới đâu hết, mà có bài thi là tự nhiên mình lo học liền. Lo học nên mình mới đậu, còn một ông thầy không cho bài thi, không cho bài làm thử, cứ để học trò học tà tà… tà tà. Đến lúc học xong rồi, nhưHòa Thượng Tịnh-Không nói, học thì thấy ngon lắm, nhưng chừng đi thi thì rớt. Rớt vì không có bài test, không có bài thi thử, không có kinh nghiệm thi. Thì công cứ này cũng giống như bài thi thử cái năng lực của mình. Hãy treo cáicông cứ lên bảng, nhìn vô mình biết liền.

Do đó, khi gặp những bà Cụ cầm tờ công cứ tới đây nộp lại, tôi cảm động vô cùng! Thực sự đó chư vị… Cảm động vô cùng! Là tại vì biết bà này quyết lòng đi, còn một bà Cụ mà đưa tờ giấy hộ niệm, hai tháng cũng chưa nộp lại, ba tháng cũng chưa nộp lại, cứ tà tà, tà tà… Viện lý do mệt quá để hẹn nay hẹn mai! Hẹn nay hẹn mai thì công cuộc vãng sanhvề Tây Phương nó cũng hẹn lại một kiếp nào đó trong tương lai, chứ nó không đến với mình trong kiếp này đâu. Đây là tại vì mình quá lơ là! Nếu lỡ sơ suất, cơ hội này luống qua thì uổng lắm!… Đây là cơ hội, xin thưa thực, vạn kiếp rồichúng ta mới gặp đó.

Mong cho chư vị cố gắng quyết lòng mà đi để chúng ta cùng nhau về Tây Phương, chắc chắn, đơn giản, dễ dàng. Chỉ cần đi là tới.

Còn không đi thì vô lượng kiếp về sau, không biết ngày nào mới tới được Tây Phương Cực Lạc…

A-Di-Đà Phật.

 

Mong tất cả chư vị cùng hiểu thấu vấn đề và nhận thức ra rằng, pháp Niệm-Phật thật sự thù thắng, rất hợp với chúng sanh trong thời mạt pháp này. Còn điểm mạnh của pháp Hộ-Niệm là hướng dẫn chúng ta thực hiện pháp Niệm-Phật một cách đầy đủ, cụ thể, chính xác và kịp thời hóa giải những ách nạn, vượt qua chướng ngại để đi về Tây-Phương Cực-Lạc. Xin chư vị cố gắng giữ thật chặt cơ duyên này để vãng sanh thành tựu đạo quả.

– Cư Sĩ Diệu Âm Minh Trị –