Để Hiểu Thấu Hành Đúng Pháp Hộ Niệm (Tọa Đàm 146)

Share on facebook
Share on twitter

Để Hiểu Thấu Hành Đúng Pháp Hộ-Niệm

(Tọa đàm 146)

 

Lão Cư Sĩ Diệu Âm Minh-Trị giảng lần thứ 2

Tại Niệm Phật Đường A-Di-Đà Brisbane Úc Châu (2017-2018)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nam Mô A-Di-Đà Phật.

Người tu hành thời này rất khó thoát nạn là do nguyên nhân gì?

(c): Chùa chiền quá ít, không có chỗ để tu hành.

Đúng không chư vị? – (Sai). Chùa chiền có nhiều lắm đấy, nghĩa là có nhiều nơi để tu hành lắm chứ không phải ít đâu, nhưng điều chúng ta cần chú ý là liệu có người biết tu hành hay không? Trong số người tu hành đó có theo đúng chánh pháp hay không? Nói lời này, xin chư vị đừng nghĩ rằng chúng ta đang phê phán chùa chiền hay người tu hành, mà chúng ta cần nói lên một sự thật đầy khó khăn của thời mạt pháp. Đó chính là, nhiều người thực sự muốn tu hành nhưng không dễ gì gặp được chánh pháp để tu.

Phê phán, chỉ trích nhau thì hỏng hết. Người chân chánh tu hành không bao giờ phê phán người khác. Chúng ta nên noi theo gương của chư Tổ Sư mà tu hành, không nên tham gia vào môi trường đấu tranh kiên cố. Phật dạy, thời mạt pháp này sự đấu tranh chống phá nhau vô cùng ác liệt, không có ngày kết liễu. Sự đấu tranh kiên cố này làm cho chánh pháp càng lúc càng yếu đi cho đến ngày diệt pháp luôn. Còn đấu tranh thì tâm không thể thanh tịnh, sanh tử luân hồi không thể thoát ly, đạo nghiệp không thể thành tựu. Chúng ta cần hiểu rõ vấn đề này để tự nhắc nhở lấy mình, tự bảo vệ sự tu hành của mình không lệch chánh pháp, hầu có cơ hội giải thoát.

Chùa chiền, nhà thờ có nhiều là điều tốt, là những nơi tạo được duyên lành cho chúng sanh đến tu tập tạo phước, tích công lũy đức. Rất nhiều người vì chưa có duyên lành vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc, thì những nơi đó lại càng cần thiết hơn để gieo hạt giống tín ngưỡng tâm linh cho đại chúng. Nếu có những chùa chiền đang hướng dẫn cho đại chúng niệm Phật vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc thì quá quý, vừa gieo duyên Phật pháp, vừa trực tiếp cứu người vãng sanh. Những nơi này trở thành những đại tòng lâm, là nơi đáng cho chúng ta nương tựa trong thời mạt pháp để được cứu độ.

Như vậy, có chùa chiền thì tốt, chùa chiền tu đúng chánh pháp thì tốt hơn, nhưng tốt nhất trong thời mạt pháp này vẫn là những nơi có thể đưa được người vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc. Đây chính là những điều mà chúng ta thường xuyên nhắc nhở. Giả sử như tới một ngôi chùa, mà ở đó người ta chỉ lo tu phước, không niệm Phật cầu vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc, thì chúng ta cũng có thể tới đó làm phước với họ. Sau đó, chúng ta lại trở về nơi nào có sự tu hành đúng hợp với tâm nguyện của mình, nghĩa là một lòng niệm Phật cầu vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc, thì chúng ta trụ lại để cùng tu, định lại để quyết một đời vãng sanh thành đạo. Nếu làm đúng tâm hạnh này thì chúng ta vừa đi thẳng đường, vừa tùy duyên tạo phước, vừa tránh được cái vòng đấu tranh kiên cố của thời mạt pháp này vậy.

Tu hành trong thời mạt pháp này nên họp lại kết nhóm cùng tu với nhau mới tốt. Tục ngữ thế gian có câu: “ăn cơm có canh, tu hành có bạn”. Cơm có canh thì khỏi nghẹn, tu có bạn thì an toàn. Hàng phàm phu cần nên kết nhóm với nhau tu hành mới an toàn hơn vậy. Ngài Tịnh-Không thường khuyến nhắc tứ chúng rằng, trong thời mạt pháp này không nên đóng cửa tự tu một mình. Ngài nói, chỉ có hai hạng người có thể đóng cửa tự tu. Một là những người tu hành đã chứng ngộ, trí huệ đã khai mở, mới có thể tách rời đại chúng, trở về lều tranh âm thầm công phu cầu sớm viên mãn đạo quả. Một hạng người nữa là những người quá nổi tiếng, cũng nên tìm cách lánh xa chỗ đông người để lo phần tu tập.

“Danh giả tạo vật sở kỵ!”. Khi có chút danh vọng gì đó ở thế gian này rồi thì khó tránh khỏi sự đố kỵ dèm pha, khó thoát khỏi cái nạn đấu tranh kiên cố của người đời. Người phàm phu hạ căn chưa khai ngộ, chưa được thanh tịnh, tâm lực còn yếu đuối, nếu vướng vào chữ danh thì không chịu đựng nổi những thứ phiền phức thường tình của thế gian đâu. Chính vì thế, tạo dựng một cái đạo tràng nhỏ, âm thầm niệm Phật là tốt nhất. Nói cụ thể hơn, thời mạt pháp này, người thiếu phước báu như chúng ta muốn tu hành cho được thành tựu, thì nên thực hiện đạo tràng theo kiểu mẫu của Tổ Ấn-Quang đề xướng. Nghĩa là, chọn một căn phòng tương đối sáng sủa làm một đạo tràng nho nhỏ, rồi 5 người, 10 người chí đồng đạo hiệp tụ lại cùng nhau niệm Phật. Một đạo tràng không danh phận, không pháp hội, không hóa duyên, không làm Phật sự, không tiếp xúc rộng rãi… Quyết chí suốt năm 365 ngày, ngày ngày âm thầm niệm Phật cầu sanh Tịnh-Độ. Thêm vào đó, nghiên cứu thật kỹ Pháp Hộ-Niệm để cứu giúp nhau khi hữu sự là có cơ duyên vãng sanh.

Tại sao thời mạt pháp này, người phàm phu không nên tự tu một mình? Vì phàm phu thì nghiệp nặng, chướng sâu, tâm trí mê muội mà tự tu một mình rất dễ bị sơ suất, rất dễ hành sai pháp, rất dễ tham đắm vào những miếng mồi ngon lành nhưng đầy huyễn hoặc mà vướng nạn. Thượng mạn là cửa ngõ thuận lợi nhất cho oán thân trái chủ thừa dịp đột nhập phá hoại tan hoang sự nghiệp của người tu hành.

Chính vì vậy mà Hòa Thượng Tịnh-Không thường cảnh cáo rằng, trong thời này không được tự ý đóng cửa tự tu. Ngay cả những vị Pháp Sư bên cạnh Ngài cũng được khuyến cáo không nên tự ý đóng cửa tự tu một mình, mà hãy cố gắng kết hợp bốn chúng đồng tu với nhau, để giúp đỡ nhau lúc cần thiết. Tôi làm sai thì anh hóa giải, anh làm sai thì tôi hóa giải. Chúng ta đoàn kết lại, cùng nhắc nhở nhau, chỉ điểm cho nhau tu tập mới an toàn hơn trong thời này. Ví dụ, bỗng nhiên một ngày kia thấy chị mệt mỏi, thiếu nhiếp tâm, tôi đến hỏi thăm tìm cách giúp đỡ. Thấy anh một bữa nọ ánh mắt có vẻ đờ đẫn, lơ láo, chị liền tới tâm sự, an ủi… Từ những sự thăm hỏi, nhắc nhở, chăm sóc nhỏ nhặt này mà đồng tu chúng ta có được sự đánh thức, là dịp hóa giải cho nhau thoát khỏi rất nhiều ách nạn, mà tự mình không hay.

Trong những năm qua, chúng ta vẫn thường nghe tin có nhiều trường hợp bị chướng nạn trên đường tu hành hầu hết đều liên quan đến những vấn đề này. Có những người thích tách rời đại chúng, đóng cửa tự tu cho được thanh tịnh, tránh phiền não, nhưng sau cùng thường gặp phải những chuyện khó khăn. Hiện tượng này nhiều lắm, xảy ra khá thường xuyên. Chúng ta nên khuyên những vị này hãy tìm đến một đạo tràng nào đó để tu chung với nhau, cố gắng lấy tinh thần của 6 điều hòa kính để kết hợp, và đem những sự khó khăn mình đang gặp mạnh dạn trình bày với một vài bạn đồng tu đi nhé:

– Chị ơi!… Bỗng nhiên tôi bị hiện tượng này, hiện tượng nọ, có sao không?

Nếu người đầu tiên không biết giải, thì tìm đến người thứ hai, người thứ ba, hoặc vị trưởng tràng trình bày:

– À!… Tôi tu hành nhưng tâm bị nhiều rối loạn, mộng mị nhiều quá, bị trở ngại này, trở ngại nọ, v.v… Bây giờ làm sao đây?

Hãy thành thật giải bày tâm sự cho 3-4 người biết, nhiều khi đồng tu khuyên một vài lời nhẹ nhàng mà có thể hóa giải được những vướng mắc của mình đấy. Tu có bạn vừa giúp lực tu hành mạnh hơn, vừa giúp đỡ nhau những lúc đặc biệt. Đừng để những chuyện khó khăn ấp ủ mãi trong lòng, ban đầu thì thấy quá bình thường, nhưng dần dần không còn bình thường nữa đâu. Coi chừng, chuyện không thành có, chuyện huyễn thành thực, chuyện nhỏ thành lớn, chuyện vốn bình thường thôi mà sau cùng trở thành một chướng nạn khó giải quyết lắm đấy!…

Ví dụ ngay tại thành phố này, cách đây không lâu đã có xảy ra vài chuyện tương tự. Có người đang tu với đại chúng, nhưng thấy sự tu tập nơi này hơi yếu, không được thanh tịnh, cảm thấy phiền não nên liền tách rời đạo tràng về nhà đóng cửa tự công phu. Thời khóa nói ra nghe khá mạnh, tu tập có vẻ tinh tấn. Thời gian đầu thì vui vẻ lắm, sắc tướng trông sáng sủa hơn nhiều. Tu được một năm thì mạnh dạn khoe ra có sự thành tựu bất khả tư nghì, nào là thường xuyên thấy được quang minh, được Bồ-Tát này đến khải thị, Bồ-Tát kia đến chỉ đạo. Vị này nói ra toàn là những đạo lý cao siêu, tin tưởng vững rằng mình đã tu đúng chánh pháp và khá lạc quan về sự thành tựu của mình. Vì quá tự tự tin nên không ai có thể khuyên giải được.

Vị đó tiếp tục tu tập như vậy, thời gian khoảng chừng hơn 2 năm thì bị chướng ngại khá nặng, không còn bình thường nữa!… Lúc đó bạn hữu đồng tu tới thăm cũng chỉ đành thở dài thương hại cho một người đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Thật vô cùng đáng tiếc!…

Tại sao tu học Phật mà bị tẩu hỏa nhập ma vậy? Tại vì thực hiện phương pháp tu hành không đúng, không hợp căn cơ, không chịu giữ tâm khiêm cung, không biết lắng nghe lời khuyên giải. Những lời khai thị cảnh cáo của chư Tổ dạy cũng lờ luôn… Tu hành quá bất cẩn, cứ tưởng rằng mình mở lời niệm vài câu Phật hiệu thì chắc chắn có Phật gia trì, có chư Thiên Thần Hộ-Pháp bảo vệ, sẽ không có vấn đề gì trở ngại.

Xin thưa, không phải vậy đâu. Phàm phu nghiệp nặng, chướng sâu mà thiếu khiêm cung, lại quá vọng tưởng thì tránh sao khỏi ma chướng. Muốn biết điều thực tế này, hãy tự xét mình có còn cạnh tranh, ganh tị hay không? Còn phiền não không? Còn lo lắng chuyện gia đình không? Con cái học hành thi rớt, có buồn khổ không? Gặp người công kích có tức giận không? V.v… Tất cả những thứ đó đều là chướng ngại chứa sẵn trong tâm phàm phu này.

Tới một đạo tràng người ta tu tập bình thường, còn mình thì thấy phiền não, tại sao vậy? Chưa chắc cái phiền não này tạo ra từ đạo tràng, mà coi chừng chính trong tâm mình đã chứa tràn đầy những thứ phiền não đó, nó sẵn sàng bùng ra để đánh tan con đường tu đạo của mình đấy thôi.

Vậy thì, tới một đạo tràng tu tập mà cảm thấy phiền não thì hãy tự trách mình đi. Tại sao mình phiền não trong khi người ta vui vẻ? Rõ ràng, chỉ vì nghiệp chướng của mình nặng hơn họ, phiền não của mình nhiều hơn họ. Nếu thực sự là vậy, thì chúng ta cũng cần đến những môi trường đó để giúp cho nghiệp chướng có cơ hội tuông ra được chút nào hay chút đó, phiền não có cơ hội đổ xuống được chút nào hay chút đó. Chúng ta cần có cách đề phòng những tác hại của nghiệp chướng, đó là tập đối diện với phiền não, đối diện với nghịch cảnh để tôi luyện khả năng đè phục chúng. Nhờ sự đối diện đó mà nghiệp chướng vơi đi, phiền não rụng xuống, những khó khăn thử thách không dễ gì đánh gục được mình. Như vậy, tiêu trừ nghiệp chướng chính ở tại đây, chứ không phải tìm chỗ vắng vẻ, trốn tránh tất cả, không ai đụng chạm đến mình là được thanh tịnh đâu. Coi chừng đó chỉ là bề trái của sự thật, gạt mình trong cảnh thanh tịnh giả tạo, đến lúc đối diện với hiện thực rồi, thì chính mình không có một trải nghiệm nào để đề phòng, không có một năng lực gì để đối phó, không có một phương thức gì để chiến thắng. Nên nhớ, hàng phàm phu phải học theo cách của hàng phàm phu mới có hy vọng vượt thoát qua nghiệp chướng mà vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc thành đạo nhé chư vị.

Hãy tập đối đầu với nghịch cảnh. Hãy tập đè phục phiền não. Hãy tự soi xét lấy những sai lầm của chính mình mà lo sám hối tội chướng. Hãy nhận mình là phàm phu thì mới tập được tánh khiêm hạ. Hãy cho tất cả mọi người là Bồ-Tát thì mới tập được tâm cung kính. Nhờ những đức tính này giúp cho chúng ta hòa hợp tốt để cùng nhau tu tập. Đây chính là cái năng lực có được từ sự kết đoàn, nhờ cái năng lực này mà hỗ trợ nhau, giúp ích nhau cùng nhau thành tựu. Cách tôi luyện năng lực là như vậy đấy, chứ không phải tách rời đại chúng, tìm chỗ để tự cô lập mình mà tốt đâu nhé.

Cụ thể lại, hãy quyết lòng quyết chí hộ niệm cho nhau nhé chư vị. Một câu A-Di-Đà Phật mà tu, một Pháp Hộ-Niệm nghiên cứu cho thật kỹ, tất cả chúng ta tâm đồng ý hợp với nhau, cụ thể giúp đỡ nhau, tích cực hộ niệm cho nhau cùng vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc. Nguyện mong tất cả các vị Bồ-Tát, vị nào vãng sanh trước phải hứa cố gắng cứu lấy người sau. Chúng ta cùng hổ trợ nhau vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc hết nhé.

Nam Mô A-Đà-Đà Phật.

Để Hiểu Thấu Hành Đúng Pháp Hộ Niệm - Chương 2: Người Bệnh Và Vấn Đề Hộ Niệm

Mong tất cả chư vị cùng hiểu thấu vấn đề và nhận thức ra rằng, pháp Niệm-Phật thật sự thù thắng, rất hợp với chúng sanh trong thời mạt pháp này. Còn điểm mạnh của pháp Hộ-Niệm là hướng dẫn chúng ta thực hiện pháp Niệm-Phật một cách đầy đủ, cụ thể, chính xác và kịp thời hóa giải những ách nạn, vượt qua chướng ngại để đi về Tây-Phương Cực-Lạc. Xin chư vị cố gắng giữ thật chặt cơ duyên này để vãng sanh thành tựu đạo quả.

– Cư Sĩ Diệu Âm Minh Trị –