022 Để Hiểu Thấu Hành Đúng Pháp Hộ Niệm – Phật Dạy Tất Cả Đều Do Tâm Tạo? Cư Sĩ Diệu Âm

Share on facebook
Share on twitter

Để Hiểu Thấu Hành Đúng Pháp Hộ Niệm

(Tọa đàm 22)

 

Lão Cư Sĩ Diệu Âm Minh-Trị giảng lần thứ 2

Tại Niệm Phật Đường A-Di-Đà Brisbane Úc Châu (2017-2018)

 

 

 

 

 

 

Nam Mô A-Di-Đà Phật.

Hôm nay chúng ta nói đến trang 15,

Đáp án (e):Ý niệm cuối cùng quyết định đời kiếp tương lai. Cho nên pháp hộ niệm hướng dẫn thẳng về Tây-Phương Cực-Lạc để người lâm chung vãng sanh.

 Đúng không chư vị? – (Đúng). Đúng quá phải không. Đây mới chính là ý nghĩa của câu: “Tất cả do tâm tạo đấy, chứ không phải là lúc lâm chung muốn hết bệnh là chúng ta hết bệnh, không muốn chết là chúng ta không có chết đâu nhé.

Lúc lâm chung người đó muốn vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc, người đó niệm Phật cầu vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc, nhờ vậy mà được vãng sanh. Đó mới đúng nghĩa của lời Phật dạy: “Tất cả do tâm tạo”. Còn lúc đó ta cầu hết bệnh là vì chúng ta muốn sống thêm, muốn sống thêm vì cái tâm sợ chết, vì cái tâm còn bám theo cái thân này nên đành phải ở lại trong lục đạo luân hồi mà tiếp tục sanh tử luân hồi chịu nạn. Ví dụ như lúc đó gặp bệnh khổ, nghiệp chướng báo đời, mình phát cái tâm tiêu trừ nghiệp chướng, thì do vì phát cái tâm nguyện tiêu trừ nghiệp chướng, nên bắt buộc phải đối diện với nghiệp chướng, thành ra phải theo nghiệp chướng để chịu nạn. Tâm thì muốn tiêu nghiệp chướng, nhưng lực thì không đủ khả năng thành ra nghiệp chướng vẫn còn hiện hữu trước mặt. Dù nghiệp nặng hay nhẹ, phước hay tội vẫn là nghiệp. Ngài Ấn-Quang nói: “Dẫu cho còn một tí ti nghiệp hoặc bắt buộc cũng phải theo nghiệp thọ báo trước. Mà đã theo nghiệp thọ báo thì nhất định phải kẹt lại trong sáu đường luân hồi không cách nào có thể vãng sanh được, không có cách nào thoát nạn được. Chính vì thế mà những pháp môn tự lực phá nghiệp để chứng đắc đối với chúng ta vô cùng khó!… Khó quá sức khó!… Chỉ có những vị Đại Bồ-Tát mới làm được, còn phàm phu chúng ta thì ta phải nhớ rằng, Pháp Môn Niệm Phật là tuyệt diệu, xứng hợp với căn cơ. Ta nương nhờ đại nguyện của Đức A-Di-Đà tiếp dẫn để về Tây-Phương Cực-Lạc. Đường tu hành dễ dàng, gọi là dị hành đạo.

Mong chư vị nhớ cho rõ điều này, hầu hết những đường tu khác thuộc về tự lực tu chứng. Tự lực tu chứng thì bắt buộc phải phá nghiệp chướng. Nhưng với khả năng phàm phu như chúng ta thì phá nghiệp không nổi. Tu tập ngắn ngủi trong một đời này, nhất định hàng phàm phu không thể nào phá nổi nghiệp chướng. Không những không phá nổi nghiệp mà còn tạo thêm nghiệp mới nữa: tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến trùng trùng cứ tiếp tục tạo thêm nghiệp, thì làm sao tiêu trừ được nghiệp chướng đây?!…

Chính vì thế, những pháp môn tự lực không hợp với căn cơ của hàng phàm phu nghiệp sâu trí cạn như chúng ta. Phật dạy, đến thời mạt pháp căn tánh chúng sanh hầu hết thuộc hàng trung hạ, chỉ còn nương theo Pháp Niệm Phật mới có thể siêu thoát luân hồi, vãng sanh thành đạo. Còn tất cả những đường khác thì triệu triệu người tu hành khó tìm ra một người chứng đắc để thành tựu đạo quả. Khó lắm, khó lắm!… Chắc chư vị đã hiểu rõ lý do tại sao chúng ta quyết định đi theo đường niệm Phật rồi chứ gì?

Mong chư vị hiểu cho, quyết định cuối cùng của cuộc đời định hình cho đời kiếp tương lai. Hôm nay chúng ta niệm Phật như vầy, xin chư vị đừng nghĩ rằng đến cái thời điểm cuối cùng ta cũng gọn gàng niệm Phật đi về Tây-Phương. Không dễ như vậy đâu!… Nếu sau cùng mà tự mình được rõ rõ ràng ràng niệm Phật chọn lấy tương lai đi về nước Cực-Lạc, thì trong 1.000 người, có thể vài ba người làm được, còn lại chín trăm chín mươi mấy người thất bại đấy. Bây giờ đây chúng ta còn khỏe lắm, nói chuyện vãng sanh ngon lành lắm, nhưng đến lúc bệnh khổ hành hạ rồi, nghiệp chướng ứng hiện rồi, phiền não trùng trùng rồi, gia sự rối ren rồi, con cháu khóc than rồi, oán thân trái chủ ra tay làm việc rồi, v.v… lúc đó chư vị mới thấy thế nào mười niệm tất sanh là dễ hay khó!…

Chính vì thế, muốn cuối đời bảo đảm niệm được câu A-Di-Đà Phật quyết lòng trở về Tây-Phương Cực-Lạc, chúng ta rất cần người hộ niệm đến hướng dẫn, khai thị, chỉ vẽ, gỡ rối từng điểm từng điểm. Ví dụ cụ thể, như người Dì của bác sĩ Phi đâu phải là người có tu hành nhiều, nhưng cuối đời nhờ ban hộ niệm gỡ rối, hướng dẫn, động viên tinh thần, vỗ tay bên cạnh, giúp bà niệm Phật, ấy thế mà bà Cụ ra đi ngon lành vô cùng. Ít bữa nữa Phi về rồi chư vị có thể hỏi thẳng để biết thêm chi tiết. Rõ ràng nếu không có hộ niệm nhất định bà Dì của Phi không cách nào vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc được. Trường hợp người Dì của Phi trước khi xả bỏ báo thân đã bị oán thân trái chủ ra tay cũng khá mạnh, đến nỗi bà thất kinh phải trợn ngược mắt lên. Gia đình kể lại rằng, bấy giờ không biết đây là bà Dì hay là một người nào đó, hoàn toàn khác lạ. Lâm vào trạng thái đó hỏi thử làm sao có thể niệm Phật để vãng sanh? Chính vì vậy, hộ niệm, khai thị, hướng dẫn, nhắc nhở, đun đẩy, trợ duyên cho người bệnh vô cùng quan trọng, vô cùng quan trọng. Nếu không hộ niệm thì khó khăn vô cùng đối với chúng ta!.

Câu (f): Người phàm phu lâm chung bị nghiệp khổ hành hạ, nghiệp chướng bức bách không thể tự chủ được. Nhờ hộ niệm họ quyết lòng niệm Phật cầu vãng sanh mà được vãng sanh.

Đúng không chư vị?- (Đúng). Chắc chắn đó! Trường hợp người Dì của Phi là đúng như vậy. Gia đình của Phi biết hộ niệm, cũng nghiên cứu kỹ về tập sách này, quyết định cùng nhau niệm Phật, cũng có liên hệ với một vài ban hộ niệm, nhưng chủ yếu là gia đình hội tụ lại hộ niệm cho người Dì. Nhưng đến sau cùng bị nghiệp chướng bức bách làm cho bà Cụ vô cùng hãi kinh, không thể tự chủ được. Chư vị thấy không? Khó lắm đấy nhé, không phải đơn giản đâu. Ấy thế mà sau khi Diệu-Âm nói chuyện với bà Cụ xong thì bà Cụ tự nhiên hiền lại, cặp mắt trong ra, rồi an lành niệm Phật lẳng lặng ra đi, theo như người nhà nói lại, Bà ra đi mà không có sự hắt hơi nữa là khác. Thật lạ lùng! Đó là cái duyên lành của bà Cụ. Gặp được những hiện tượng này, chúng ta mới thấy pháp hộ niệm thực sự vi diệu vô cùng. Trong những trường hợp như vậy, xin chư vị hướng dẫn nên nói lớn tiếng một chút, đánh thức bà Cụ dậy: “Dì Út ơi!… Hãy nghe con nói chuyện đây. Con đang hộ niệm cho Dì Út đây Con đang niệm Phật cho Dì Út đây Con đang hướng dẫn Dì Út trở về Tây-Phương đây… Chỉ cần Dì Út nghe lời này, định tâm lại niệm Phật vững vàng thì tất cả những cảnh giới mà Dì Út thấy sẽ mất đi, nó hoàn toàn chỉ là huyễn mộng, không có gì phải lo sợ nữa. Bên cạnh Dì Út có con cháu bảo vệ đây, đang có đồng tu hộ niệm cho Dì Út đây, có quang minh của Phật gia trì đây”. Hãy nói rõ ràng, mạnh dạn, thì có thể giúp người bệnh lấy lại tinh thần. Một khi lấy lại tinh thần thì tự nhiên không còn chướng nạn nữa. Còn nếu cứ để người đó tiếp tục sợ sệt, tiếp tục hãi kinh, tiếp tục khủng hoảng thì cứ tiếp tục theo đó mà chịu nạn! Cho nên nhờ hộ niệm mà người đó quyết lòng niệm Phật cầu sanh Tây-Phương Cực-Lạc mới được vãng sanh. Mong chư vị cố gắng thực hiện cho đúng.

Mỗi đêm chúng ta đều nói hộ niệm là mong muốn mọi người vững vàng về pháp hộ niệm, vững vàng từng điểm một, không còn phân vân lo ngại nữa. Thực hành cho đúng thì được vãng sanh. Nếu sơ ý phạm phải nhiều sơ suất thì đành mất vãng sanh, như lúc ra đi quyến luyến con cháu, mất vãng sanh! Sợ bệnh mất vãng sanh! Sợ chết mất vãng sanh! Hãi kinh về những cảnh giới hiện ra mất vãng sanh!… Từ chỗ người bệnh đang hoang mang rối loạn, khai thị hướng dẫn kịp thời giúp họ định tâm lại mà có thể chuyển đổi cảnh giới, thay vì đi theo nghiệp thọ nạn trong ba đường ác, họ giật mình tỉnh ngộ định tâm niệm Phật đi vãng sanh Tây-Phương Cực-Lạc.

Hiểu được điều này, mong chư vị cần nghiên cứu pháp hộ niệm cho thật kỹ, càng kỹ chừng nào chúng ta càng an tâm chừng đó. Tại sao Việt Nam bây giờ có nhiều người vãng sanh đến nỗi không còn cách nào đếm được, thật quí hóa thay. Trong khi cũng có nhiều nơi lơ là, khinh thường pháp hộ niệm, thật đáng tiếc thay!… Có nhiều người nghĩ rằng, phải tu cho chứng đắc mới được vãng sanh, chứ đâu dễ gì vãng sanh đơn giản vậy!… Nói cũng đúng đấy. Nếu người nào tu hành chứng đắc được cảnh giới “Nhất tâm bất loạn”, thì đứng vãng sanh, ngồi vãng sanh, tự tại biểu diễn vãng sanh cách nào cũng được. Có đấy! Nhưng sự thành tựu này hiếm lắm đấy chư vị, không phải ai cũng làm được đâu nhé. Chỉ có những người thượng căn thượng trí, có đầy đủ thiện căn phước báu, có người cúng dường phụng dưỡng chăm sóc, riêng mình chỉ lo niệm Phật tu hành, hàn toàn không bận bịu nhà cửa, không bận bịu vợ con, không bận bịu gia tài, không bận bịu việc làm, không bận bịu lo lắng về cuộc sống gì cả, thì lúc đó mới hi vọng làm được. Còn đối với tất cả chúng ta, xin thưa với chư vị, phải cần hộ niệm, phải cần hộ niệm. Có hộ niệm mới vững vàng hơn để được vãng sanh. Không có hộ niệm, chỉ mơ cầu đến cảnh giới “Nhất tâm bất loạn” để vãng sanh, thì xin thưa với chư vị, không ai dám nói rằng, vạn người niệm Phật vạn người vãng sanh, muôn người tu muôn người đắc đạo được đâu. Còn quyết lòng hộ niệm cho người hữu duyên, giúp họ gỡ được những chướng nạn trong lúc lâm chung mà niệm Phật cầu vãng sanh, thì 1.000 người làm được như vậy, 1.000 người được vãng sanh, một vạn người làm được như vậy, một vạn người được vãng sanh.

Cho nên câu chư Tổ nói: Vạn nhân tu vạn nhân khứ”, “Muôn người tu muôn người đắc chính là làm sao giúp cho người đó lúc lâm chung niệm được câu A-Di-Đà Phật, vững vàng tin tưởng, đừng hồ nghi, buông tất cả, sợ cũng buông, thương cũng buông, nhớ cũng buông, đau cũng buông, mạnh dạn buông vạn duyên ra để niệm câu Phật hiệu cầu sanh Tịnh-Độ thì muôn người tu muôn người đắc.

Nói tóm lại, chính là lúc lâm chung người nào giữ vững được ba điểm Tín-Nguyện-Hạnh của pháp Niệm Phật thì vãng sanh. Được như vậy hầu hết đều nhờ công đức của người hộ niệm giúp cho chúng ta thực hiện đấy.

Nam Mô A-Di-Đà Phật.

CHƯƠNG 1: TỔNG QUÁT VỀ PHÁP HỘ NIỆM

Mong tất cả chư vị cùng hiểu thấu vấn đề và nhận thức ra rằng, pháp Niệm-Phật thật sự thù thắng, rất hợp với chúng sanh trong thời mạt pháp này. Còn điểm mạnh của pháp Hộ-Niệm là hướng dẫn chúng ta thực hiện pháp Niệm-Phật một cách đầy đủ, cụ thể, chính xác và kịp thời hóa giải những ách nạn, vượt qua chướng ngại để đi về Tây-Phương Cực-Lạc. Xin chư vị cố gắng giữ thật chặt cơ duyên này để vãng sanh thành tựu đạo quả.

– Cư Sĩ Diệu Âm Minh Trị –